GIỚI THIỆU SƠ LƯỢC

Blog Radio - Mùa thu đi mang theo dáng chiều nhuộm đỏ nỗi nhớ. Những chiếc lá vàng cuốn theo chiều gió, xoay xoay, mang theo cả những kỉ niệm về miền xa ngái. Bóng dáng ai cứ bấp bênh nhạt nhòa. Mùa đông ngơ ngác. Khu vườn một cành không ngoằn nghèo khẳng khiu treo lơ lửng giữa bầu trời xám ngắt. Lặng như thinh không. Ban mai chần chừ chẳng chịu buông nắng. Không khí loãng...

Buông chăn, bật ra khỏi giường, Hạ Vi vội vàng khoác chiếc áo len cài nút trước để tránh cái lạnh ban sớm đến cóng người. Hạ Vi lập cập chạy xuống nhà. Chiếc cầu thang dài ngoằn nghèo màu lim dường như nối dài giữa quá khứ và hiện tại mà mỗi sáng Hạ Vi thích thú chạy lên chạy xuống như một đứa trẻ. Xuống tới căn phòng nhỏ có bậc thềm rêu dẫn ra khu vườn, thấy mẹ Tường Vi ngồi dựa lưng trên chiếc ghế bành, đung đưa trong chiếc áo choàng và chiếc khăn lông thú. Thấy Hạ Vi bà Tường Vi cười, nhìn con âu yếm:

- Dậy sớm thế con gái?

- Tỉnh dậy không thấy mẹ nên con đoán mẹ ngồi ở đây. Mẹ lại nhớ ba à? - Hạ Vi đến nhẹ nhàng ngồi vào lòng mẹ.

- Ừ. Nào, để mẹ bới tóc cho. Xem kìa, hôm nay hoa tường vi nở đẹp quá!


Bà Vi vừa nói vừa nhìn ra phía góc vườn. Đúng thật là hôm nay tường vi nở rộ. Một màu hồng nhạt chồng thành từng chùm như bông kem. Hương nhạt, còn loang suơng đêm.

- Cứ mỗi lần thấy tường vi là mẹ lại nhớ ba. Cũng đã mười năm rồi còn gì. Tình yêu của mẹ dành cho ba thật khiến đất trời này cũng phải cảm động. Khu vườn này ngày xưa do chính tay ba trồng. Mỗi lúc rảnh rỗi là mẹ lại ra chăm sóc, tỉ mẩn, tỉ mẩn như chăm sóc chính tình yêu vượt thời gian của mình vậy. Nhiều đêm học xong con còn thấy mẹ ngồi khóc nữa. Yêu một nguời là chấp nhận khổ đau phải không mẹ?

- Con gái ngốc! Khi ta yêu một ai đó thật lòng thì đó không phải là khổ đau mà là hạnh phúc. Bởi hạnh phúc là khi ta có một điều gì đó để làm, một ai đó để yêu thương và một điều gì để ta hi vọng mà. Cuộc đời mẹ yêu thương ba con chưa bao giờ hối hận. Con là hi vọng trong suốt phần đời còn lại của mẹ đó, biết không?
Ảnh minh hoạ: Raysoda.com

Bà Vi nhè nhẹ vuốt mái tóc dài của Hạ Vi cười mãn nguyện. Mắt bà giờ đã ngân ngấn nước. Bà thương Hạ Vi bé bỏng của bà mất cha từ năm lên tám. Bà dành hết tình yêu thương trời biển của mình cho con. Rồi như sực nhớ ra chuyện gì, bà cúi xuống hỏi con:

- À, con gái mấy hôm nay có tâm sự à?

Đúng là không ai hiểu con cái như những bậc sinh thành.

- Vâng! Hạ Vi thành thật.

- Ở lớp có một bạn nói để ý con từ lâu. Lúc ấy con bối rối quá, chẳng biết thế nào mà con lại nói với bạn ấy là con đã lỡ thương người khác mất rồi. Và giá như bạn ấy đến sớm hơn thì biết đâu đấy con đã nhận lời. Bạn ấy không nói gì, lẳng lặng bước đi. Ánh mắt trùng xuống như hoàng hôn. Rồi trước khi bỏ đi bạn ấy quay đầu lại nói thế này: "Nếu muốn từ chối Hạ Vi cũng đâu cần phải làm thế? Nhưng Hạ Vi nhé, tớ sẽ chờ, tớ không tin là tớ đã hết hi vọng." Vừa nói Hạ Vi quay quay người miêu tả lại dáng điệu của bạn ấy. - Vậy đấy, rồi con chẳng biết làm thế nào nữa.

Bà Vi im lặng một lúc rồi lại đung đưa.

- Nếu không thích bạn ấy thì đúng là con nên từ chối để tránh phần khó xử về sau. Nhưng con không thể cắt đứt hi vọng của bạn ấy. Biết đâu bạn ấy thấy hạnh phúc khi hi vọng thì sao? Vậy thì cớ làm sao mà phải tàn nhẫn? Thôi thì cứ để cho mọi chuyện tự nhiên sinh ra thì cũng tự nhiên mất đi con ạ.

Giọng bà Vi nhẹ mà ấm. Hạ Vi thấy lòng nhẹ bẫng không phải suy nghĩ gì nhiều nữa. Bao giờ cũng vậy bà Vi luôn là chỗ bình yên cho Hạ Vi. Hai mẹ con cứ thế sống dựa nhau cũng đã mười năm kể từ ngày ba Hạ Vi mất. Đã mười năm. Đã mười mùa đông. Thời gian qua nhanh như một giấc mơ. Nhưng những hoài niệm luôn mãi hoài không phai dấu. Gió vẫn thổi. Khu vườn khe khẽ run.

- Thế mẹ không định trở lại Sài Gòn sao?

- Từ ngày ba con ngỏ lời cầu hôn mẹ. Mẹ biết mẹ đã yêu luôn cả Hà Nội ngõ nhỏ phố nhỏ, yêu luôn cả mùa đông gió se sẽ lạnh, yêu luôn cả khu vườn tường vi nho nhỏ này rồi.

Nghe mẹ nói vậy Hạ Vi lấy làm vui mừng lắm. Ông bà ngoại muốn hai mẹ con trở vào Sài Gòn sống. Nhưng vì bà Vi không nỡ rời xa Hà Nội. Vậy là Hạ Vi cũng sẽ được gắn bó với Hà Nội mãi.

Chợt một cơn gió thổi qua làm Hạ vi rùng mình khẽ ho lục khục. Bà Vi cốc đầu cô con gái nhỏ. - Lớn rồi còn để mẹ nhắc quàng khăn! Thôi rửa mặt rồi ra ăn cơm! Nước nóng mẹ pha rồi kìa!

Nói rồi bà Vi đi về phía nhà bếp, bữa sáng bà đã chuẩn bị xong từ nãy.

Hạ Vi bước xuống bậc thềm rêu phong. Điều gì đó nhẹ lắm như là gió trời kéo cô gái nhỏ đi về phía khu vườn điểm xuyết một màu hồng tường vi. Hạ Vi co ro trong chiếc áo len trắng, mái tóc dài khẽ bay trong cơn gió nhẹ, đôi chân trần rón rén đạp trên đám lá vàng còn ướt đẫm sương đêm. Cô thích thú với cảm giác lạnh buốt nơi gót chân. Thỉnh thoảng còn nghe tiếng kêu răng rắc vui tai của cành khô bị gãy. Gió làm cho thiên nhiên cũng phải xuýt xoa. Trên mái nhà, một vài giọt còn long lanh...



Có thể bạn chưa Nghe

Chia sẻ với mọi người trên Sách Nói Online

Chức năng đang được phát triển!

Thông báo Sách lỗi